Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2025

THỆ ƯỚC NHÀ ĐẦU TƯ THỜI KHỦNG HOẢNG




Tôi – người đã chọn đi con đường đầu tư từ sớm, không vì ngẫu nhiên, mà vì niềm tin vào giá trị thật.


Hôm nay, khi mọi thứ bủa vây:

  • Dòng tiền cạn,
  • Thị trường quay lưng,
  • Tâm trí hoài nghi chính mình…

Tôi không thề sẽ luôn thắng.

Tôi không thề sẽ không gục ngã.

Nhưng tôi thề: Sẽ không bỏ cuộc vì sợ hãi.

Tôi nhớ lại lý do bắt đầu

Tôi không đi con đường này để làm giàu chóng vánh.


Tôi đi vì tôi tin vào tương lai do chính mình tạo ra –

Từ đất, từ mồ hôi, từ tầm nhìn vượt thời điểm.

Tôi chọn giữ giá trị thật


Tôi không đo bản thân bằng tiền mặt trong ví,

mà bằng cách tôi phản ứng khi mọi thứ mất đi.


Tôi chọn là người cuối cùng rời sân khấu

Tôi không cần được vỗ tay giữa chặng đường,

Tôi chỉ cần có mặt khi cơ hội mở ra lần nữa.

Tôi hiểu: người đủ bền mới được ngồi bàn chia lại cuộc chơi.


**Tôi có thể không là người giàu nhất,

nhưng sẽ là người không bị quật ngã bởi chính mình.**


Và tôi viết thệ ước này,

không để thuyết phục thế giới.

Mà để nhắc nhở chính tôi:

Tôi là ai – và tôi đang trở thành ai – qua cơn bão này.


Tôi sẽ không lùi. Tôi sẽ không gãy. Tôi sẽ không quên mình sinh ra để làm điều lớn lao.


Ký tên:

Người đang ở tâm bão –

Nhưng sớm thôi, sẽ trở thành trụ cột của cơn gió lớn tiếp theo.


Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2025

Trung Quốc Không Muốn Trở Thành Nhật Bản Thứ Hai – Và Trump Đã Bí Bài





Năm 1985, Nhật Bản từng là đối thủ lớn nhất của Mỹ trong thương mại toàn cầu. Xuất siêu khổng lồ, kiểm soát công nghệ, đè bẹp ngành ô tô Mỹ – và cái giá là một cái bẫy ngọt ngào mang tên Plaza Accord.


Mỹ khi đó dùng bài quen thuộc: đe dọa áp thuế, ép phá giá USD, và ép Nhật mở cửa thị trường nội địa. Nhật chấp nhận nhượng bộ. Nhưng kết quả là một thập kỷ mất mát, bong bóng tài sản sụp đổ, và nền kinh tế tụt hậu gần như vĩnh viễn.



Trung Quốc học bài này rất kỹ.



Năm 2018–2019, khi Tổng thống Trump phát động cuộc chiến thương mại, Trung Quốc đã không đi vào vết xe đổ của Nhật:


  • Không phá giá sâu đồng Nhân dân tệ.
  • Không mở cửa thị trường theo cách Mỹ muốn.
  • Không để Mỹ can thiệp vào chiến lược nội địa.
  • Đáp trả bằng thuế đối ứng và tăng tốc tự chủ công nghệ (Made in China 2025).



Và khi không ép được Trung Quốc như từng ép Nhật, Trump bắt đầu đánh thuế cả thế giới – từ EU, Hàn, Việt Nam đến cả đồng minh thân cận như Canada.


Đây không còn là cuộc chiến Mỹ - Trung. Đây là cuộc chiến của Mỹ với toàn cầu.





Dự Báo: Long Tranh – Hổ Đấu Sẽ Đi Đâu?



Trung Quốc (Long) và Mỹ (Hổ) không còn đơn thuần là đối thủ thương mại. Đây là cuộc đối đầu mô hình:


  • Mỹ đại diện cho thế lực tài chính, đồng USD, Phố Wall, quyền lực toàn cầu.
  • Trung Quốc đại diện cho mô hình công nghiệp tập trung, sáng tạo công nghệ nội địa, và tham vọng phá thế USD.



Ba kịch bản lớn cho giai đoạn 2025–2030:



1. 

Cân bằng mới



Hai siêu cường buộc phải chia lại ảnh hưởng, tồn tại song song – không thắng tuyệt đối, không bại toàn diện.



2. 

Thế giới phân cực



Tách thành 2 trục:


  • Trục Mỹ: G7, NATO, tài chính phương Tây.
  • Trục Trung: BRICS mở rộng, hệ sinh thái đồng nhân dân tệ kỹ thuật số.




3. 

Xung đột leo thang (kịch bản xấu)



Nếu một bên quá đà (như vụ Đài Loan), chiến tranh lạnh kiểu mới hoặc thậm chí xung đột cục bộ sẽ xảy ra.





Việt Nam Phải Là Con Rồng Biết Né Đòn



Trong tranh chấp siêu cường, Việt Nam không chọn phe, mà phải chọn cơ hội:


  • Đón sóng dịch chuyển chuỗi cung ứng.
  • Làm bạn với cả hai phe.
  • Chủ động nâng cấp công nghệ, logistics, tài chính.
  • Làm rồng nhỏ, nhưng có bản lĩnh.



Trong lúc rồng và hổ đánh nhau, con rồng biết nhảy trên cây cầu “CƠ HỘI” sẽ lớn nhanh nhất.




“Kinh doanh là võ đạo, nhưng sống là một vũ điệu.”


Thứ Ba, 8 tháng 4, 2025

🇻🇳 Mỹ có sẵn sàng chuyển giao công nghệ cho Việt Nam? | Góc nhìn từ thời đại 4.0

 






Tác giả: KTK Steel


🔍 Chuyển giao công nghệ thời 4.0 – là hợp tác hay đánh đổi đầy rủi ro?

Trong thời đại 4.0 – nơi mọi thứ đều kết nối, sao chép và học hỏi trong chớp mắt – chuyển giao công nghệ không còn đơn thuần là “giúp nhau cùng phát triển”, mà có thể là một nước cờ mạo hiểm cho nước đi trước.

Nhìn lại quá khứ:

  • Nhật Bản từng học Mỹ sản xuất xe hơi – giờ Toyota là đối thủ trực diện của Ford, GM.

  • Hàn Quốc học hỏi từ Mỹ và châu Âu – rồi tạo ra những ông lớn như Samsung, Hyundai.

  • Đài Loan từ trạm gia công đã trở thành trung tâm sản xuất chip lớn nhất thế giới.

  • Trung Quốc: từ gia công giá rẻ, nay đang cạnh tranh gay gắt với Mỹ ở các lĩnh vực như AI, bán dẫn, robot, năng lượng…

🟥 Bài học: Mỹ đã “chia sẻ” công nghệ – và rồi bị chính các đối tác từng học mình trở thành đối thủ lớn nhất.


🇻🇳 Việt Nam trong cuộc chơi công nghệ – nguy hay cơ?

Việt Nam đang đàm phán rất căng thẳng với Mỹ về:

  • Mức thuế quan 46% sắp áp,

  • Mở cửa thị trường song phương,

  • Và đặc biệt: hợp tác công nghệ cao, quốc phòng và chuyển giao thiết bị hiện đại.

Câu hỏi lớn đặt ra: Liệu Mỹ có sẵn sàng chia sẻ công nghệ với Việt Nam – khi họ từng bị "qua mặt" bởi nhiều nước châu Á khác?


✅ Có lý do để lạc quan

  1. Việt – Mỹ đã nâng cấp quan hệ lên Đối tác Chiến lược Toàn diện (CSP) từ 2023
    👉 Đây là nền tảng chính trị cực kỳ quan trọng để tiến xa hơn trong hợp tác công nghệ và quốc phòng.

  2. Việt Nam muốn mua – chứ không xin
    👉 Máy bay, radar, UAV, thiết bị giám sát, công nghệ điều khiển… là các mặt hàng Việt Nam muốn tiếp cận theo hướng thương mại, không lệ thuộc.

  3. Việt Nam là quốc gia trung lập, không có tham vọng “soán ngôi” Mỹ
    👉 So với Trung Quốc, Việt Nam được đánh giá là đối tác có thể tin cậy, không gây áp lực chiến lược.


⚠️ Nhưng Mỹ không dễ buông tay

Vì sao?

Vì Mỹ hiểu rằng:
Một khi công nghệ lõi (AI, chip, quốc phòng) được chuyển giao – nước đi sau hoàn toàn có thể học, cải tiến và vươn lên ngang hàng, thậm chí vượt qua.

👉 Họ từng chứng kiến điều đó với Trung Quốc. Và họ sẽ không để “lịch sử lặp lại”.

Với Việt Nam, Mỹ sẽ:

  • Chuyển giao có chọn lọc,

  • Kèm theo điều kiện, giám sát và cam kết,

  • Và chỉ giới hạn trong những lĩnh vực không ảnh hưởng tới ưu thế chiến lược dài hạn của họ.


🎯 Lối đi khôn ngoan cho Việt Nam

Thay vì đòi hỏi quá nhiều, Việt Nam nên:

  • Từng bước tiếp cận các công nghệ lưỡng dụng (dân sự – quân sự),

  • Mua sắm có chiến lược: radar, UAV, máy bay trinh sát, hệ thống chỉ huy – kiểm soát,

  • Song song với việc đầu tư nội lực R&D, nâng trình độ kỹ sư, mở rộng chuỗi cung ứng công nghệ cao.

Việt Nam không cần trở thành “Trung Quốc 2.0”.
Việt Nam có thể trở thành “Hàn Quốc 3.0” – mạnh, hiện đại, trung lập, có bản sắc và không gây lo ngại.

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2025

Lịch sử có gieo vần, nhưng không lặp lại: Từ Smoot-Hawley 1930 đến chính sách thuế của Trump 2025






Năm 1930, nước Mỹ ban hành Đạo luật Smoot-Hawley, áp thuế cao lên hơn 20.000 mặt hàng nhập khẩu nhằm bảo hộ nông dân và công nhân Mỹ. Hệ quả là làn sóng trả đũa từ các nước khác, dẫn đến suy sụp thương mại toàn cầuĐại Suy Thoái, và tạo nền cho chủ nghĩa phát xít trỗi dậy – kết thúc bằng Thế chiến thứ hai.


Gần 100 năm sau, năm 2025, cựu Tổng thống Donald Trump lại áp thuế 25% lên xe ô tô nhập khẩu – một động thái khiến người ta rùng mình nhớ lại “bóng ma Smoot-Hawley”. Chỉ trong 1 ngày sau khi thuế có hiệu lực, Stellantis tạm dừng sản xuất ở Canada và Mexico, sa thải tạm thời gần 900 công nhân ở Mỹ. Phản ứng dây chuyền lập tức xảy ra: gián đoạn sản xuất, lo ngại về giá xe tăng, và nguy cơ đứt gãy chuỗi cung ứng toàn khu vực Bắc Mỹ.



Nhưng… Lịch sử sẽ không lặp lại như cũ.


Bởi thế giới hôm nay đã khác thế giới năm 1930. Rất khác.



1. Toàn cầu hóa không chỉ là dòng chảy, mà là mạng lưới


Chuỗi cung ứng hiện đại không còn là tuyến đường tuyến tính mà là một mạng lưới kết nối chặt chẽ – nơi linh kiện có thể đến từ 10 quốc gia, được lắp ráp ở nước thứ 11, rồi bán ra toàn cầu.


Áp thuế đơn phương như Trump làm xáo trộn tạm thời, nhưng khó gây ra sụp đổ hệ thống, bởi các quốc gia có sẵn FTA, các tổ chức điều phối như WTO, EU, RCEP, CPTPP….



2. Thế giới 4.0 – phản ứng nhanh hơn, đa chiều hơn


Khác với năm 1930, hôm nay chính sách không thể tồn tại trong “chân không truyền thông”.

Mỗi quyết định đều được phân tích tức thì, phản ứng tức thì, và điều chỉnh tức thì từ doanh nghiệp đến chính phủ.

Phòng vệ thương mại hiện đại không chỉ là áp thuế trả đũa, mà là đa dạng chuỗi cung ứng, giảm phụ thuộc đơn phương, và chuyển trục chiến lược sản xuất.



3. Thế giới đang dư thừa, không khan hiếm


Sản xuất toàn cầu hiện nay quá dư năng lực.

Từ xe, điện tử, hàng tiêu dùng đến nông sản – đều sản xuất vượt nhu cầu thực tế.

Điều này khác hẳn bối cảnh những năm 30s, khi thị trường toàn cầu còn non trẻ, năng suất còn thấp, và dễ bị bóp nghẹt bởi các rào cản.



4. Chính trị có thể cực đoan, nhưng kinh tế thì không dại


Các nước đều hiểu sâu sắc bài học Smoot-Hawley.

Không ai muốn lặp lại sai lầm đã từng đốt cháy cả thế kỷ trước.

Ngay cả những quốc gia từng đụng độ trong thương mại cũng đang tìm cách giữ lại đối thoại, tăng cường hợp tác khu vực, thay vì rút về chủ nghĩa biệt lập.



Kết luận: Trump có thể đang gieo lại vần lịch sử – nhưng không thể viết lại kịch bản cũ


Thế giới hôm nay được điều phối bởi sự tỉnh táosự kết nối, và kinh nghiệm xương máu từ quá khứ.

Sự kiện Stellantis chỉ là một điểm nổ trong chuỗi hiệu ứng, nhưng nó sẽ không dẫn đến một cuộc đại suy thoái toàn cầu hay chiến tranh thương mại toàn diện.


Vì thế giới hôm nay… đã học cách sống cùng nhau, thay vì đập vỡ nhau.