Có những chuyến đi mà mình biết rõ là đi để gặp lại – gặp lại con người, gặp lại ký ức, gặp lại một phần đời mình đã từng gửi lại ở đó.
Tôi về Chi nhánh Khánh Hòa – Công ty Cổ phần Kim khí Miền Trung làm Phó Giám đốc từ những năm còn rất trẻ. Đến 2005 – 2006, tôi ngồi lên ghế Giám đốc chi nhánh khi tuổi đời chưa nhiều, kinh nghiệm chưa dày, chỉ có nhiệt huyết và một đám anh em cộng sự cùng xắn tay làm từ con số không. Ngày đó, văn phòng chi nhánh là nhà, anh em là gia đình. Đi tỉnh giao hàng cùng nhau, ăn cơm hộp cùng nhau, thức đêm chốt số cùng nhau, có những hợp đồng giành giật từng tấn thép cũng cùng nhau.
Hai mươi năm trôi qua như một cái chớp mắt.
Đến nay, mỗi lần quay về Nha Trang là một lần thấy lòng mình khác đi – thành phố vẫn vậy, biển vẫn vậy, nhưng con người thì có người ở lại, có người đã đi xa mãi mãi.
Tàu SE7 dừng bánh – Nha Trang đón tôi bằng một cái ôm cũ
Tàu SE7 lắc lư qua đêm, sáng sớm dừng bánh ở ga Nha Trang. Bước xuống sân ga, hít một hơi không khí mặn mòi của biển – cái cảm giác đó máy bay không cho mình được.
Sân ga Nha Trang lúc tàu SE7 vừa dừng bánh – một sáng sớm rất Nha Trang.
Người đầu tiên tôi thấy là chú Hoàng – cộng sự, cựu nhân viên cũ của tôi tại Chi nhánh Khánh Hòa – Kim khí Miền Trung ngày nào. Người từng cùng tôi lăn lộn khắp các công trình Khánh Hòa, Ninh Thuận trong những năm đầu chi nhánh còn non trẻ. Ngày đó chú còn là cậu nhân viên trẻ măng, giờ chú đã thành danh, có sự nghiệp riêng, có tên tuổi trong giới. Vậy mà nghe tin anh về, chú vẫn ra ga đón từ sớm – như cái cách hai mươi năm trước chú vẫn đứng chờ tôi ở cổng cơ quan.
Phía sau là chú Hưng – cũng là cộng sự, cựu nhân viên cũ của tôi tại Chi nhánh, nay đã là Giám đốc Chi nhánh đương nhiệm. Chú cầm lái con Peugeot bóng loáng tới đón sếp cũ. Nhìn chú ngồi sau vô-lăng, nét mặt điềm đạm của một người đứng đầu chi nhánh, tôi chợt thấy một niềm vui rất khó gọi tên – cái cảm giác của một người thầy cũ thấy học trò mình đã đi được rất xa.
Anh em gặp nhau, không cần dài dòng. Một cái bắt tay siết chặt. Một câu "lâu quá rồi anh". Một cái vỗ vai. Thế là đủ.
Đủ để hiểu rằng hai mươi năm qua, dù mỗi người một ngả, cái tình anh em Kim khí Miền Trung chưa bao giờ phai.
Xe lăn bánh, ghé một quán cà phê quen – Nâu Coffee. Chuyện công việc, chuyện gia đình, chuyện thị trường thép – cứ thế tuôn ra theo từng ngụm cà phê đặc quánh kiểu Nha Trang.
Sáng cà phê tại Nâu Coffee – anh em cộng sự cũ lâu ngày gặp lại, vẫy tay chào nhau như chưa từng xa cách.
Thắp một nén hương cho người anh em đi sớm
Buổi sáng đó, tôi cùng anh em ghé thăm nhà chú cựu Phó Giám đốc Chi nhánh – một cộng sự cũ của tôi, người đã vĩnh viễn rời xa anh em sau 4 năm chống chọi với bệnh hiểm nghèo.
Yểu mệnh.
Con hẻm dẫn vào nhà chú – nắng Nha Trang vẫn vàng như ngày nào, chỉ có người là không còn.
Đứng trước bàn thờ chú, thắp một nén hương, tôi không nói gì nhiều. Chú là người tôi từng cùng ngồi bàn chuyện hàng thép, từng cùng đi gặp khách, từng cùng cười cùng lo trong những ngày Chi nhánh Khánh Hòa còn nhiều khó khăn. Có những chuyện chỉ có người trong nghề, trong tình anh em cộng sự mới hiểu được.
Sau đó cả đoàn lên Chùa Phú Đức, gửi thêm một lời cầu cho chú được an yên nơi miền cực lạc.
Cổng Chùa Phú Đức – nơi tôi gửi một nén hương và một lời cầu an cho người cộng sự đã khuất.
Đời người ngắn lắm. Có những lúc mình mải kiếm tiền, mải chạy hợp đồng, để rồi quay lại thì người đã không còn. Bài học đó tôi không bao giờ quên.
Đám cưới – nơi cả ngành thép tụ hội
Lý do chính của chuyến đi là dự một đám cưới lớn. Mà nói thật, đám cưới đó như một cuộc gặp mặt của cả ngành thép.
Một bữa tiệc được chuẩn bị tươm tất – từ khai vị đến tráng miệng.
Có mặt đầy đủ lãnh đạo đầu ngành Tổng Công ty Thép Việt Nam – VNSteel, các nhà phân phối lâu năm – những anh em đã đi cùng nhau qua biết bao thăng trầm thị trường, và các nhà phân phối mới – thế hệ kế cận đang dần khẳng định vị trí.
Nâng ly – không chỉ chúc cô dâu chú rể, mà còn chúc cho cái tình anh em mãi còn nguyên vẹn.
Bàn tiệc không chỉ là bàn tiệc. Đó là nơi anh em ngồi lại, nâng ly chúc nhau, trao đổi tình hình, và quan trọng nhất – gìn giữ cái tình đã làm nên ngành thép suốt mấy chục năm qua.
Bàn tiệc thắp sáng dưới đèn pha lê – nhưng thứ sáng nhất vẫn là nụ cười anh em.
Trong kinh doanh, hợp đồng có thể đến rồi đi, giá cả có thể lên rồi xuống, nhưng mối quan hệ anh em – đó mới là tài sản thật sự.
Bữa trưa Hương Việt và đêm nhậu Hải Sản Tươi Sống Bảo Quốc
Hôm sau, anh em kéo nhau đi ăn trưa ở Nhà hàng Cơm Niêu – Cơm Đập Hương Việt trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Cơm niêu nóng hổi, đập ra giòn rụm – món quen, vị quen, nhưng ngồi với người mình quý thì món gì cũng ngon.
Nhà hàng Hương Việt – địa chỉ quen của dân Nha Trang sành ăn.
Bàn dài chuẩn bị cho đoàn anh em – không gian ấm cúng, đậm chất Việt.
Tối đến, cả nhóm chiến hữu hẹn nhau ở quán Hải Sản Tươi Sống Bảo Quốc trên đường Nguyễn Văn Linh. Tôm, cua, ghẹ, cá mú – thứ gì cũng tươi rói, vừa từ biển lên là đã có mặt trên bàn.
Quán Bảo Quốc – địa chỉ ruột của anh em mỗi lần về Nha Trang.
Nhưng quan trọng hơn cả hải sản là những câu chuyện. Chuyện ngày xưa anh em Kim khí Miền Trung cùng nhau đi tỉnh giao hàng. Chuyện những hợp đồng tưởng đã mất nhưng cuối cùng vẫn về tay. Chuyện những lần khốn khó mà nhờ có nhau mới qua được.
Cười, kể, chúc tụng. Đêm Nha Trang dài nhưng không đủ.
Bay về Đà Nẵng – mang theo những điều không cân đo được
Tối hôm đó tôi ra sân bay Cam Ranh, lên chuyến VN1940 bay về Đà Nẵng.
VN1940 – chuyến bay đưa tôi rời Khánh Hòa, mang theo đầy ắp kỷ niệm.
Lần này tôi không mang theo hợp đồng nào, không có đơn hàng nào ký mới. Nhưng cái mang về thì còn quý hơn nhiều: tình anh em cộng sự cũ Chi nhánh Khánh Hòa – Kim khí Miền Trung vẫn còn nguyên vẹn, một lời hứa với người đã khuất – sẽ sống tử tế thay phần chú, và niềm tin rằng ngành thép Việt Nam dù khó khăn cỡ nào, chỉ cần anh em còn nắm tay nhau, là còn đi tiếp được.
— — —
KTK Steel – Đi cùng nhau, đi được xa.
Bảo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét